Cao Triều Huy cười: “Hồ chủ biên, ông hỏi người khác có biết lễ nghĩa liêm sỉ không, thế còn ông thì sao? Tôi mới tới nhậm chức xã trưởng, lễ phép của ông đâu? Xúi mọi người đồng loạt từ chức, nghĩa khí của ông đâu? Bỏ túi riêng tiền của tòa soạn, sự liêm khiết của ông đâu? Còn chuyện có biết xấu hổ hay không, dù tôi không nói, chắc ông cũng tự hiểu!” Nói rồi, gã rút một xấp tài liệu trong ngực ra ném tới: “Đây là bằng chứng ông làm chuyện bẩn thỉu. Mỗi lần kiếm cớ kéo hợp đồng về cho Tòa soạn báo là lại ăn chặn tiền hoa hồng, còn lợi dụng chức vụ để giở trò với nữ nhân viên, ngoài miệng thì nói là bồi dưỡng người mới...”
Hồ chủ biên như bị giáng một đòn chí mạng, cuống cuồng lảo đảo, suýt nữa ngã nhào!
Mọi người xung quanh ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, không dám tin nhìn về phía Hồ chủ biên.
“Không thể nào, Hồ chủ biên ông ta...”




